bạn trai bệnh kiều của tôi
Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi Được 6.75/10 từ 4 phiếu bầu. Truyện Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi của tác giả Nhục Nhục Nam Sơn Quân thuộc thể loại đam mỹ. Trong mắt mọi người thì có thể nhận xét bạn trai tôi vừa đẹp vừa giàu vừa cao ráo, đặc biệt lại luôn ngoan
Xếp hạng: 5 (1429 lượt đánh giá) Xếp hạng cao nhất: 5. Xếp hạng thấp nhất: 3. Tóm tắt: Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi , chương 1 của tác giả Nhục Nhục Nam Sơn Quân cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc …. Xem ngay.
Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi audio, Mới Cập Nhật: Chương 0037 , Edit: Thỏ – 兔 ,Thể loại: Đam mỹ hiện đại, trọng sinh, vườn trường, u ám, HE,Độ dài: 37 chương,Trong mắt mọi người thì có thể nhận xét bạn trai tôi vừa đẹp v
Chương 9 Edit: Thỏ Nhật ký của Khương Tự Lần đầu tiên tỏ tình với em, em đang ở phòng tôi chơi game. Sửng sốt thật lâu em mới phản ứng lại, mắt trợn trừng, nói: “Cậu có bệnh à!” A a… Đáng yêu chết mất. Tôi vung chân đá rớt máy chơi game cầm […]
Bạn Trai Vi Diệu Của Tôi Phần 2. My wonderful boyfriend S2 (2021) Trạng thái: Hoàn Tất (38/38) HD Vietsub. Tập phim mới nhất: 38 37 36. Thời lượng: 45M28S. Ngôn ngữ: Phụ đề việt. Thể loại: Khoa Học, Tình Cảm, Viễn Tưởng. Quốc gia: Trung Quốc. Đạo diễn: Ding Zi Guang.
Pourquoi Je Ne Rencontre Pas La Bonne Personne. Edit ThỏLần đầu tiên nhìn thấy Khương Tự là ở bể bơi sân vận động. Khương Tự mặc quần bơi tứ giác màu xanh, tay chân hòa vào dòng nước xanh ngắt, màu da trắng nõn dưới điểm tô ánh đèn và bọt nước càng tôn lên vẻ đẹp ngọc ngà của chàng là một sinh viên khoa mỹ thuật ham vẽ, lúc đó tôi đã vỗ đét vào đùi.“Đệch! Thằng này trông ngon quá!”Tôi lấy điện thoại ra chụp vài bức ảnh, để dành làm mẫu sống vẽ tranh. Đây cũng là thói quen thường trực của tôi, trong điện thoại còn có rất nhiều mẫu sống; ngoại trừ người thì còn một ít phong cảnh và kiến trúc. Vì thế chụp xong tôi cũng chẳng bận tâm, tiếp tục cười nói với bạn bè, rủ nhau chơi bóng ngờ hai hôm sau tôi gặp lại oắt kia dẫn bóng về phía trước, chạy ba bước rồi nhảy lên đập vào rổ ngon ơ. Thật đẹp!Tôi huýt sáo, thọc thọc mấy thằng bên cạnh tôi. “Nó là ai, sao tao chưa gặp bao giờ? Thành viên chung đội hả?”“Nó tên Khương Tự, là sinh viên năm nhất. Kỹ năng chơi bóng cũng khá, cho nó gia nhập đội mình không phải không được, tuy nhiên…”Thằng bạn còn chưa nói xong, Khương Tự đã ngồi gập người ho khan một trận, tay ôm ngực bị người đỡ ra sân. Bước chân hắn lảo đảo như bay, sắc mặt tái mét đủ dọa người.“…Sức khỏe kém. Lại bị đỡ ra, xùy, trông nó cũng không dễ chịu.”Khoảnh khắc kia, tôi đã nảy sinh hứng thú với Khương Tự. Bạn nói xem, một người với thể chất yếu ớt đâu ai rảnh đi chơi thể thao, cũng không biết tên này đã dâng hiến bao nhiêu tình yêu thương cho bóng rổ?Vì thế tôi tung tăng đi bắt chuyện làm quen.“Này, Khương Tự.” Tôi cười khì vỗ vai Tự đang ngồi nghỉ ngơi, quay đầu nhìn tôi cười một cái “Lương Thiếu Đông.”Tôi buồn bực “Cậu biết tôi à?”Hắn nhẹ nhàng gật đầu ừm’ một tiếng, nếu không nghe kỹ sẽ không tài nào nghe nửa ngày không thấy vế sau, tôi gãi mũi, thầm than Khương Tự này thật bí ẩn, vì thế đành phải tự thân tìm đề tài.“Cậu thích vận động sao.” Hai lần gặp hắn không phải ở sân thể thao thì chính là sân bóng rổ.“Thân thể không tốt, bác sĩ khuyên rèn luyện sức khỏe thêm.” Hắn nói năng nhã nhặn, ôn hòa, gương mặt thì trắng trẻo thon thon, chiếc cằm nhòn nhọn; thoạt trông quá đỗi mong thế tôi thân quen Khương chết cũng không tưởng tượng được, thằng oắt này hao tốn nửa năm bẻ cong tôi, còn trở thành bạn trai tôi luôn tôi sớm biết… Mà ở đời đâu có nếu như.***Sau khi bâng quơ nhớ lại, tôi chợt phát giác có gì đó sai cạnh hắn một quãng thời gian, tôi nhận ra hắn làm quái gì thích vận động. Mỗi lần rủ rê ra ngoài chơi bóng hắn đều trưng vẻ mặt ứ đi, tôi hỏi Chẳng phải bác sĩ khuyên anh nên rèn luyện nhiều sao; hắn nhíu mày giả vờ tội nghiệp, ôm tim mà nói Tim anh yếu lắm, muốn nghỉ ngơi sa mạc khô cằn từ hắn lại thừa nhận, trước kia vì muốn tạo điểm nhấn với tôi nên mới liều mạng trình diễn cho tôi xem. Biết tôi thích bóng rổ nên hắn thường đến sân thể thao; hắn vẫn luôn ngồi xổm thủ thế, chờ tôi sa chẳng những cảm thấy thằng oắt này lớn lên hệt như con gái mà thủ đoạn cũng giống con gái y hệt. Tuy nhiên tôi hết cách, ai bảo hắn là bạn trai của tôi, tôi không bao dung hắn thì bao dung ai được. Mặc dù cũng có thủ đoạn, nhưng chỉ là thủ đoạn nhỏ xíu đáng Khương Tự có một thói quen khiến tôi không chịu oắt này khẩu vị nặng ghê hồn, nói ra tôi còn thấy ngượng, ừm, hắn thích SM…Nhớ lại ngày đầu quen nhau, hắn ngây thơ vô số tội, chỉ chạm môi nhau thôi mà đỏ mặt nửa ngày. Sau đó một bước lên mây, hắn dần dần lộ ra bản chất… Lúc tôi thấy hắn đem ra một đống dây thừng, ngọn nến, còng tay, tôi đứng chết trân. Khi định thần lại hắn đã trói tôi vào đó hắn làm rất cuồng bạo, chảy máu xem như chuyện nhỏ, tôi còn tưởng mông mình nứt luôn. Mẹ nó tôi là lần đầu nha!Đệch, mỗi lần hồi tưởng đều cảm thấy cúc hoa căng thẳng!Làm tình xong, tôi hút thuốc và nghĩ xem làm thế nào nói với Khương Tự về chuyện này, có lẽ nét mặt quá nghiêm túc nên làm hắn lo sợ. Tôi còn chưa hé môi thì Khương Tự đã quỳ xuống đất, ôm eo tôi nước mắt tuôn rơi. Hắn cứ vậy nhìn tôi, nhìn đăm đăm khiến tôi suýt khóc; tôi cảm thấy đau lòng nên thở dài bảo, việc này cho qua lại chỉ muốn vả mặt mình cho tỉnh. Tính nết Khương Tự giờ đây đều có một nửa do tôi dung túng hắn, quả nhiên tự làm tự chịu thôi!***Tôi đắng lòng không nơi giải tỏa, đành phải lên mạng chém gió ẩm ương. Dù sao không ai quen biết tôi, đôi khi đọc mấy bình luận của họ còn giúp tâm trạng tôi tốt hơn một tẹo. Đừng nói tôi chẳng hề gì, thực ra tôi cũng buồn ghê gớm. Giờ tôi chỉ biết giải khuây như vậy, bởi vì từ lúc cùng hắn bên nhau, đừng nói bơi lội, ngay cả bóng rổ tôi cũng chưa sờ được vài lần! Khương Tự bảo rằng tôi chơi bóng quá đẹp trai khí chất nên muốn giữ chặt tôi, không cho tôi ra ngoài dụ dỗ người khác. Đệch!Thứ cảm xúc ngọt ngào xen lẫn cay đắng, ai hiểu nhiên nhiều khi tôi quá ngứa tay, nếu bị hắn lải nhải dông dài làm phiền, tôi sẽ hôn hắn. Hôn ngang tàng thô bạo, hôn đến hắn không biết trời trăng gì, hôn cho hắn đồng ý với những yêu cầu muốn chơi bóng, muốn bơi lội, muốn thụt Bi-a của tôi. Những lúc như vậy đôi má Khương Tự ửng hồng, ánh mắt mê ly, cứ thế rơi vào hoang mang, thảng thốt. Tôi muốn gì cho đó, đòi gì có đó… Cái này gọi là gì nhỉ? Phản manh? ** Công hay làm nũng thụ, giờ thụ làm nũng lại hôn môi này quả nhiên vô địch, lần nào cũng trúng. Tuy nhiên phải chú ý rằng, ừm, đừng hôn hắn cương lên…Chớ hỏi vì sao tôi biết chuyện gần đây tôi nhận ra ngày càng khó thuần phục hắn, hơn nữa hắn vẫn luôn khuyến khích tôi ra ngoài cùng hắn thuê nhà. Tôi dùng lời lẽ chính đáng từ chối, Khương Tự không vui, ném cho tôi biểu cảm lạnh lùng; tôi còn phải ngồi năn nỉ hắn, thật khi tan học, tôi đến thư viện mượn sách, vừa hay gặp được đàn chị làm bên chi đoàn, chúng tôi tán gẫu trong chốc chị nói chi đoàn đang bầu ban cán sự cho nhiệm kỳ mới, hỏi tôi muốn tham gia không. Kỳ thật tôi đã năm hai rồi, sang năm là năm ba nhưng mấy cái đoàn đội gì đó tôi chưa từng quan tâm đến. Ngay cả danh xưng chức vụ hay những ban cán sự mới vào tôi cũng chẳng quen, thế nên đành phải nói lời từ chị liền mắng tôi, nào là sa lầy mất chí hướng, nào là không có động lực, nào là có trai quên mẹ rồi…“Đệch, chị à chị bớt nói lại giùm em.” Việc tôi và Khương Tự bên nhau vốn chỉ vài người biết, đột nhiên đàn chị trở nên thần thánh tối cao, ở trong thư viện phán một câu xanh rờn trước mặt công chúng như vậy khiến tôi có chút bồn xưa tôi thẳng như thước kẻ, giờ nhờ mồm của chị mà cả thế giới biết tôi cong mẹ nó đến lúc tôi hứa tôi thề tôi bảo đảm rằng việc làm ban cán sự đoàn cũng long trọng như chuyện sinh con cưới hỏi thì đàn chị mới nện giày cao gót lộp cộp rời mượn sách xong bèn trở về ký túc xá, bật máy tính lên đánh vài ván Dota thì điện thoại mắt nhìn, là tin nhắn của Khương Tự. Hắn hỏi tôi ăn cơm không, tôi thì đang quẩy nhiệt quá, thêm vào việc hắn làm mặt lạnh hai ngày khiến tôi hơi khó chịu, vì thế không thèm nhắn luôn. Tôi mang headphone lên, tiếp tục đắm trong thế giới của định thần lại, máy tính đã đen bà già, cúp điện?!Cởi headphone xuống, tôi thấy ngón tay Khương Tự còn đang chọc ở nút nguồn máy tính, hắn lạnh lẽo nhìn tôi. Bấy giờ tôi mới phát hiện ký túc xá ngoài chúng tôi ra không còn người nào thầm than vãn, thằng đầu bò Lý Minh này, biết Khương Tự đến mà cũng không nhắc nhở một tiếng sao. Thiệt tình anh em như con cằc!Hoặc có báo động rồi, mà tôi không nghe…Tôi căng da đầu, cố tình lộ ra một nụ cười quyến rũ “Sao anh lại tới đây ~
Thuộc truyện Bạn trai bệnh kiều của tôi Lần đầu tiên nhìn thấy Khương Tự là ở bể bơi sân vận động. Khương Tự mặc quần bơi tứ giác màu xanh, tay chân hòa vào dòng nước xanh ngắt, màu da trắng nõn dưới điểm tô ánh đèn và bọt nước càng tôn lên vẻ đẹp ngọc ngà của chàng là một sinh viên khoa mỹ thuật ham vẽ, lúc đó tôi đã vỗ đét vào đùi.“Đệch! Thằng này trông ngon quá!”Tôi lấy điện thoại ra chụp vài bức ảnh, để dành làm mẫu sống vẽ tranh. Đây cũng là thói quen thường trực của tôi, trong điện thoại còn có rất nhiều mẫu sống; ngoại trừ người thì còn một ít phong cảnh và kiến trúc. Vì thế chụp xong tôi cũng chẳng bận tâm, tiếp tục cười nói với bạn bè, rủ nhau chơi bóng ngờ hai hôm sau tôi gặp lại oắt kia dẫn bóng về phía trước, chạy ba bước rồi nhảy lên đập vào rổ ngon ơ. Thật đẹp!Tôi huýt sáo, thọc thọc mấy thằng bên cạnh tôi. “Nó là ai, sao tao chưa gặp bao giờ? Thành viên chung đội hả?”“Nó tên Khương Tự, là sinh viên năm nhất. Kỹ năng chơi bóng cũng khá, cho nó gia nhập đội mình không phải không được, tuy nhiên…”Thằng bạn còn chưa nói xong, Khương Tự đã ngồi gập người ho khan một trận, tay ôm ngực bị người đỡ ra sân. Bước chân hắn lảo đảo như bay, sắc mặt tái mét đủ dọa người.“…Sức khỏe kém. Lại bị đỡ ra, xùy, trông nó cũng không dễ chịu.”Khoảnh khắc kia, tôi đã nảy sinh hứng thú với Khương Tự. Bạn nói xem, một người với thể chất yếu ớt đâu ai rảnh đi chơi thể thao, cũng không biết tên này đã dâng hiến bao nhiêu tình yêu thương cho bóng rổ?Vì thế tôi tung tăng đi bắt chuyện làm quen.“Này, Khương Tự.” Tôi cười khì vỗ vai Tự đang ngồi nghỉ ngơi, quay đầu nhìn tôi cười một cái “Lương Thiếu Đông.”Tôi buồn bực “Cậu biết tôi à?”Hắn nhẹ nhàng gật đầu ừm’ một tiếng, nếu không nghe kỹ sẽ không tài nào nghe nửa ngày không thấy vế sau, tôi gãi mũi, thầm than Khương Tự này thật bí ẩn, vì thế đành phải tự thân tìm đề tài.“Cậu thích vận động sao.” Hai lần gặp hắn không phải ở sân thể thao thì chính là sân bóng rổ.“Thân thể không tốt, bác sĩ khuyên rèn luyện sức khỏe thêm.” Hắn nói năng nhã nhặn, ôn hòa, gương mặt thì trắng trẻo thon thon, chiếc cằm nhòn nhọn; thoạt trông quá đỗi mong thế tôi thân quen Khương chết cũng không tưởng tượng được, thằng oắt này hao tốn nửa năm bẻ cong tôi, còn trở thành bạn trai tôi luôn tôi sớm biết… Mà ở đời đâu có nếu như.***Sau khi bâng quơ nhớ lại, tôi chợt phát giác có gì đó sai cạnh hắn một quãng thời gian, tôi nhận ra hắn làm quái gì thích vận động. Mỗi lần rủ rê ra ngoài chơi bóng hắn đều trưng vẻ mặt ứ đi, tôi hỏi Chẳng phải bác sĩ khuyên anh nên rèn luyện nhiều sao; hắn nhíu mày giả vờ tội nghiệp, ôm tim mà nói Tim anh yếu lắm, muốn nghỉ ngơi sa mạc khô cằn từ hắn lại thừa nhận, trước kia vì muốn tạo điểm nhấn với tôi nên mới liều mạng trình diễn cho tôi xem. Biết tôi thích bóng rổ nên hắn thường đến sân thể thao; hắn vẫn luôn ngồi xổm thủ thế, chờ tôi sa chẳng những cảm thấy thằng oắt này lớn lên hệt như con gái mà thủ đoạn cũng giống con gái y hệt. Tuy nhiên tôi hết cách, ai bảo hắn là bạn trai của tôi, tôi không bao dung hắn thì bao dung ai được. Mặc dù cũng có thủ đoạn, nhưng chỉ là thủ đoạn nhỏ xíu đáng Khương Tự có một thói quen khiến tôi không chịu oắt này khẩu vị nặng ghê hồn, nói ra tôi còn thấy ngượng, ừm, hắn thích SM…Nhớ lại ngày đầu quen nhau, hắn ngây thơ vô số tội, chỉ chạm môi nhau thôi mà đỏ mặt nửa ngày. Sau đó một bước lên mây, hắn dần dần lộ ra bản chất… Lúc tôi thấy hắn đem ra một đống dây thừng, ngọn nến, còng tay, tôi đứng chết trân. Khi định thần lại hắn đã trói tôi vào đó hắn làm rất cuồng bạo, chảy máu xem như chuyện nhỏ, tôi còn tưởng mông mình nứt luôn. Mẹ nó tôi là lần đầu nha!Đệch, mỗi lần hồi tưởng đều cảm thấy cúc hoa căng thẳng!Làm tình xong, tôi hút thuốc và nghĩ xem làm thế nào nói với Khương Tự về chuyện này, có lẽ nét mặt quá nghiêm túc nên làm hắn lo sợ. Tôi còn chưa hé môi thì Khương Tự đã quỳ xuống đất, ôm eo tôi nước mắt tuôn rơi. Hắn cứ vậy nhìn tôi, nhìn đăm đăm khiến tôi suýt khóc; tôi cảm thấy đau lòng nên thở dài bảo, việc này cho qua lại chỉ muốn vả mặt mình cho tỉnh. Tính nết Khương Tự giờ đây đều có một nửa do tôi dung túng hắn, quả nhiên tự làm tự chịu thôi!***Tôi đắng lòng không nơi giải tỏa, đành phải lên mạng chém gió ẩm ương. Dù sao không ai quen biết tôi, đôi khi đọc mấy bình luận của họ còn giúp tâm trạng tôi tốt hơn một tẹo. Đừng nói tôi chẳng hề gì, thực ra tôi cũng buồn ghê gớm. Giờ tôi chỉ biết giải khuây như vậy, bởi vì từ lúc cùng hắn bên nhau, đừng nói bơi lội, ngay cả bóng rổ tôi cũng chưa sờ được vài lần! Khương Tự bảo rằng tôi chơi bóng quá đẹp trai khí chất nên muốn giữ chặt tôi, không cho tôi ra ngoài dụ dỗ người khác. Đệch!Thứ cảm xúc ngọt ngào xen lẫn cay đắng, ai hiểu nhiên nhiều khi tôi quá ngứa tay, nếu bị hắn lải nhải dông dài làm phiền, tôi sẽ hôn hắn. Hôn ngang tàng thô bạo, hôn đến hắn không biết trời trăng gì, hôn cho hắn đồng ý với những yêu cầu muốn chơi bóng, muốn bơi lội, muốn thụt Bi-a của tôi. Những lúc như vậy đôi má Khương Tự ửng hồng, ánh mắt mê ly, cứ thế rơi vào hoang mang, thảng thốt. Tôi muốn gì cho đó, đòi gì có đó… Cái này gọi là gì nhỉ? Phản manh? ** Công hay làm nũng thụ, giờ thụ làm nũng lại hôn môi này quả nhiên vô địch, lần nào cũng trúng. Tuy nhiên phải chú ý rằng, ừm, đừng hôn hắn cương lên…Chớ hỏi vì sao tôi biết chuyện gần đây tôi nhận ra ngày càng khó thuần phục hắn, hơn nữa hắn vẫn luôn khuyến khích tôi ra ngoài cùng hắn thuê nhà. Tôi dùng lời lẽ chính đáng từ chối, Khương Tự không vui, ném cho tôi biểu cảm lạnh lùng; tôi còn phải ngồi năn nỉ hắn, thật khi tan học, tôi đến thư viện mượn sách, vừa hay gặp được đàn chị làm bên chi đoàn, chúng tôi tán gẫu trong chốc chị nói chi đoàn đang bầu ban cán sự cho nhiệm kỳ mới, hỏi tôi muốn tham gia không. Kỳ thật tôi đã năm hai rồi, sang năm là năm ba nhưng mấy cái đoàn đội gì đó tôi chưa từng quan tâm đến. Ngay cả danh xưng chức vụ hay những ban cán sự mới vào tôi cũng chẳng quen, thế nên đành phải nói lời từ chị liền mắng tôi, nào là sa lầy mất chí hướng, nào là không có động lực, nào là có trai quên mẹ rồi…“Đệch, chị à chị bớt nói lại giùm em.” Việc tôi và Khương Tự bên nhau vốn chỉ vài người biết, đột nhiên đàn chị trở nên thần thánh tối cao, ở trong thư viện phán một câu xanh rờn trước mặt công chúng như vậy khiến tôi có chút bồn xưa tôi thẳng như thước kẻ, giờ nhờ mồm của chị mà cả thế giới biết tôi cong mẹ nó đến lúc tôi hứa tôi thề tôi bảo đảm rằng việc làm ban cán sự đoàn cũng long trọng như chuyện sinh con cưới hỏi thì đàn chị mới nện giày cao gót lộp cộp rời mượn sách xong bèn trở về ký túc xá, bật máy tính lên đánh vài ván Dota thì điện thoại mắt nhìn, là tin nhắn của Khương Tự. Hắn hỏi tôi ăn cơm không, tôi thì đang quẩy nhiệt quá, thêm vào việc hắn làm mặt lạnh hai ngày khiến tôi hơi khó chịu, vì thế không thèm nhắn luôn. Tôi mang headphone lên, tiếp tục đắm trong thế giới của mình...Lúc định thần lại, máy tính đã đen bà già, cúp điện?!Cởi headphone xuống, tôi thấy ngón tay Khương Tự còn đang chọc ở nút nguồn máy tính, hắn lạnh lẽo nhìn tôi. Bấy giờ tôi mới phát hiện ký túc xá ngoài chúng tôi ra không còn người nào thầm than vãn, thằng đầu bò Lý Minh này, biết Khương Tự đến mà cũng không nhắc nhở một tiếng sao. Thiệt tình anh em như con cằc!Hoặc có báo động rồi, mà tôi không nghe…Tôi căng da đầu, cố tình lộ ra một nụ cười quyến rũ “Sao anh lại tới đây ~”
Chương 12 Edit Thỏ “Chúng tôi nghi ngờ… bệnh tâm thần phân liệt của Khương Tự lần nữa tái phát.” Lục Hổ nói cho tôi biết, năm đó Khương Tự và Khương Lâu bị bắt cóc một tuần, lúc cứu ra thì bọn họ đã không ổn. Bởi vì mục đích của đối phương không vì tiền bạc, mà vì báo thù. Bảy ngày ngắn ngủi đã khiến hai anh em và người mẹ nhận đủ loại tra tấn, ngoại trừ bị tổn thương thể xác còn tổn thương tinh thần. Bọn họ bị chấn thương tâm lý nghiêm trọng, thởi điểm đó bác sĩ đã dùng rất nhiều biện pháp nhưng vẫn không chữa khỏi cho Khương Lâu. Vì đến bước đường cùng nên phải đưa Khương Lâu vào bệnh viện tâm thần dần dần chữa trị, còn Khương Tự được đưa đến nông thôn, tiến hành trị liệu cách ly. Nghe xong, ngoại trừ đau lòng tôi còn cảm thấy cực kỳ phẫn nộ. Tôi hỏi y “Bọn bắt cóc đâu?” “Chúng tôi chỉ tóm được tay chân của nó.” Lục Hổ trả lời. “Nó rất giảo hoạt, đến giờ tôi vẫn chưa có cách xác định nó ở đâu, chỉ biết là đã bỏ trốn ra nước ngoài.” Tôi im lặng hồi lâu, gian nan nói “Lúc trước mọi người làm sao trị khỏi cho Khương Tự?” “Tôi cũng không rõ lắm. Năm đó Khương Tự có khuynh hướng tự sát rất cuồng, bác sĩ tâm lý chẩn đoán cậu chủ bị tâm thần phân liệt, vì vậy chúng tôi phải bắt đầu trông chừng nghiêm khắc và khống chế cậu chủ. Ngay lúc chúng tôi thấy tình hình chuyển biến tốt hơn thì… cậu ấy trốn đi.” Không sai, hắn còn chạy đến ao cá muốn tự vẫn, sau đó được tôi cứu lên. “Chúng tôi tìm cậu chủ suốt đêm, kết quả hôm sau cậu đã quay về.” Lục Hổ ngập ngừng giây lát. “Chuyển biến bắt đầu từ đây, cậu chủ lựa chọn quên hết tất cả, trở thành một Khương Tự không biết gì về quá khứ. Tuy nhiên tình trạng bệnh lý lại trở nên tốt hơn, đây là sự thật.” “Không thể nào.” Tôi kêu lên thất thanh. “Hắn nhớ rõ mọi chuyện, hắn từng kể cho em đó!” “Đúng vậy, cậu chủ còn nhớ, thậm chí chúng tôi không biết cậu nhớ ra lúc nào. Chúng tôi cho rằng ký ức cậu chủ khôi phục không hoàn chỉnh, ít nhất thì đoạn ký ức về bắt cóc kia vẫn rời rạc.” Tôi nhớ đến một đêm hắn thẳng thắn kể cho tôi nghe quá khứ của mình, hắn sắp nói toàn bộ cho tôi nhưng lại bị tôi ngăn lại. “Chúng tôi đoán rằng ký ức của cậu chủ sẽ dần khôi phục, và bệnh tâm thần phân liệt sẽ tái phát lần nữa. Thông qua hai ngày quan sát gần đây, dự đoán của chúng tôi đang biến thành hiện thực. Cậu chủ dần trở nên mất kiểm soát cảm xúc của mình, đặc biệt là khi nhắc về cậu, cảm xúc lại phân hóa thành hai hướng khác nhau.” Lục Hổ đột nhiên hỏi tôi. “Cậu biết lúc cậu không ở bên cậu chủ, bộ dạng cậu ấy ra sao chứ?” Tôi sửng sốt. “Cậu chủ dại ra, hoặc lạnh nhạt, hoặc u buồn, hoặc chán chường cực độ.” Tôi im lặng thật lâu. Chẳng trách hắn muốn bám riết tôi không rời, và tôi cho rằng hắn chỉ cảm thấy bất an, cũng không biết hắn phải chịu đựng sự tra tấn khổ sở… Lục Hổ do dự một hồi, rốt cuộc mở miệng nói với tôi “Cậu đối với cậu chủ rất đặc biệt, cậu ấy vì cậu nên mới đến ngôi trường này. Sau khi hai cậu yêu nhau, cậu ấy trông… thật hạnh phúc.” Y khéo léo dùng từ ngữ như vậy. “Đúng, chính là cảm giác hạnh phúc. Tôi theo cậu chủ rất nhiều năm nhưng chỉ mỗi cậu có khả năng khiến cậu chủ trở thành một kẻ bình thường.” “Tôi biết cậu cũng yêu Khương Tự, mà thủ trưởng cũng bằng lòng chấp nhận rồi, ngài đã nói cho cậu hết thảy nguyên do.” Lục Hổ trịnh trọng nói. “Lương Thiếu Đông, quá trình trị liệu kế tiếp chúng tôi yêu cầu cậu tham gia, bởi vì chỉ có cậu mới là giúp được cậu ấy.” *** Khương Tự đưa tôi đến ký túc xá thu gom đồ đạc. Tôi bảo Khương Tự chờ trong xe để tôi tự mình lên lầu. Lúc đi đến cửa ký túc xá tôi lại nảy sinh cảm giác xa lạ. Tôi ngẩng đầu nhìn lên xào quần áo ngày xưa treo lủng lẳng quần áo của bốn thằng con trai, giờ đây chỉ còn lẻ loi hai cái quần sịp của Lý Minh và áo thun của mình. Mà lần cuối này, áo của tôi cũng sẽ lấy xuống, chỉ còn trơ trọi Lý Minh… Trong lúc cảm xúc ngổn ngang trăm mối, tôi đột nhiên cảm thấy mình… thật là khốn nạn. Không, tôi cũng không phải người trọng sắc khinh bạn đâu. Tôi xấu hổ cầm chốt cửa, ba giây sau hết xấu hổ thì đẩy cửa vào trong. Tiếp theo tôi đệch liên hoàn, vì thằng đầu bò Lý Minh vừa xem AV vừa quay tay tự thẩm. Hơn nữa! Cửa cũng chưa khóa! Quá con mẹ nó ngạo mạn rồi! Ngày mai mắt tôi mà nổi mụn lẹo tôi sẽ đem thiến nó! Ba phút sau, Lý Minh ngồi trên ghế đen mặt nhìn tôi “Mày về làm chi?” “Tao đệch… Phòng tao mà tao không được về à?” Tôi vừa gầm gừ vừa leo lên giường gom đống quần áo lộn xộn cuốn bừa lại, còn không quên liếc Lý Minh trắng mắt. Lý Minh buồn bã “À, cha còn tưởng rằng con có vợ quên cha.” “Đệch, mẹ mày mới là con tao đó.” Tôi mắng hai câu, sau đó gom quần áo nhét vào hành lý, bắt đầu dọn sách giáo khoa và laptop trên bàn. “Quyết định dọn rồi sao?” Tôi im lặng hồi lâu, gật gật. “Tao làm rõ việc kia rồi, đúng là do một tay Khương Tự gây ra. Tao cũng đã răn đe hắn, cũng tới cửa xin lỗi Bàng Huy. Mọi thứ coi như xong… Lý Minh, tao biết Khương Tự là loại người nào nhưng tình cảm của tao không nói rõ được. Mày bảo tao xem bọn xấu như kẻ thù, nhưng nghĩ đến người xấu là Khương Tự, là vợ tao, tao hết cách…” Lý Minh bèn cười nhạo. “Lương Thiếu Đông ơi Lương Thiếu Đông, tao hỏi đây, nếu một ngày người Khương Tự đâm là tao, mày làm sao bây giờ?” “Không có khả năng.” Tôi quả quyết nói. Lý Minh phun ra lời cuối. Nó bảo “Lương Thiếu Đông, mày căn bản đếch hiểu hắn đâu.” Tôi mang hành lý trở lại xe, Khương Tự vui mừng ôm lấy cổ tôi cọ cọ, khác hẳn với sự hưng phấn bình thường. “Vui thế sao?” Tôi gãi mũi bất đắc dĩ nhìn hắn trên đà rạo rực. Khương Tự dùng vẻ mặt mộng ảo nhìn tôi “Đông Đông, anh chờ hôm nay lâu lắm rồi… Chúng ta rốt cuộc ở bên nhau.” “Mình đã sớm bên nhau.” Tôi đáp. “Không phải.” Hắn vẫn luôn tươi cười như không ngừng được. “Mình cùng chung sống với nhau, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ngủ, có cùng một mái nhà, đây mới là chân chính bên nhau…” Tôi bật cười, đưa tay vò tóc hắn. Tôi khẽ hôn lên vầng trán trơn bóng kia “Anh nói này là kết hôn…” Hai mắt Khương Tự vụt sáng, hắn lẩm bẩm “Kết hôn…” “Ừm, kết hôn.” Tôi đột nhiên muốn trêu hắn, bèn cười gian xảo dùng ngón tay chọc chọc gương mặt bạn trai. “Khương Tự, anh nguyện ý gả cho em không?” Hơi thở của hắn trở nên dồn dập. Hắn nhìn tôi, trong mắt hiện lên sự hoang mang kinh người. “Anh nguyện ý…” Nước mắt hắn lập tức tuôn rơi, hắn vừa khóc vừa lặp lại. “Anh nguyện ý, anh nguyện ý, anh nguyện ý…” Anh khóc cái gì… Tôi lau nước mắt cho bạn trai, trong lúc sơ ý ngẩng lên đã thấy Lục Hổ nhìn tôi qua gương chiếu hậu. . . Tim tôi đột nhiên chùn xuống, nhớ tới lời nói của y. Tôi cúi đầu nhìn Khương Tự lúc cười lúc khóc, bất giác ôm chặt lấy anh. Người trong lồng ngực là bảo bối của tôi, anh đã dùng những gì anh có dâng hết cho tôi, vì sao tôi có thể keo kiệt hoài nghi và làm tổn thương anh chứ? Dù rằng Lý Minh từng gặp qua một mặt tàn bạo của Khương Tự nên không thể tin anh, nhưng đối với tôi, anh mãi là Khương Tự. Anh là Khương Tự chỉ biết ngốc nghếch yêu tôi. Một Khương Tự như thế bảo tôi làm sao không ích kỷ mà ôm siết anh vào lòng, bảo vệ anh cho tốt? Tôi chỉ cần biết rằng anh yêu tôi, tôi cũng yêu anh lắm, vậy là đủ rồi. ———— Gợi ý pass chương 13 Một trong những ngày lễ chính ở Việt Nam, tính theo Dương lịch. 30/4, 1/5, 1/6, 2/9, 20/10, 20/11, 24/12. Ví dụ 8/3. Cú pháp nhập 080308march. March là tháng 3 trong tiếng Anh Chương 13
bạn trai bệnh kiều của tôi