truyen chinh phuc gai dep
Chương 1. Chương trước Chương tiếp. Những ngọn đèn trong thôn dần dần được tắt đi, toàn bộ thôn Bang Tử Dục dần dần yên lặng trong bóng đêm, từ phía sau ngọn núi màn sương bắt đầu dầy lên, Đinh Nhị Cẩu ngồi co rúc ở một hốc cây hơi lớn, xa xa chỉ có duy nhất
Đọc truyện 70 Niên Đại Xinh Đẹp Mẹ Ruột chương 75 . Giao Diện Đọc Truyện; Điều Chỉnh Nút Trượt; Gửi Đề Cử Truyện Lưu Mỹ Vân đính xong hàng, liền cùng Lục Trường Chinh mang theo hai đại bao rải rác xiêm y mua trước phiếu trở lại kinh thành, Diêu Thuận Lục thì
Chu Hiếu Thiên từng là một trong những mỹ nam hàng đầu của làng giải trí xứ Đài khi làn sóng nhóm nhạc nam thịnh hành tại châu Á. Anh nổi tiếng từ bộ phim truyền hình thần tượng "Vườn Sao Băng".
Pourquoi Je Ne Rencontre Pas La Bonne Personne. Website chuyển qua tên miền mới là các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé! Phần 15 Trọng Hải không nói, hắn đang chờ Đinh Trường Sinh tiếp tục. – Ý của La bí thư thì cục công an thành phố là ngành trọng yếu, nếu như bị Cảnh Trường Văn một tay che trời như vậy, thì không tốt, đối với tình hình trị an Hồ Châu bất lợi, hiện tại tình thế Hồ Châu vừa mới có một chút chuyển biến, không thể lại để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vì đội ngũ công an là đao cầm, phải nắm tại trong tay thành ủy, em hướng ông ta đề cử đội trưởng đội cảnh sát hình sự Lưu Chấn Đông đảm nhiệm làm phó cục trưởng cục công an kiêm chủ quản đội cảnh sát hình sự. Đinh Trường Sinh không để lại dấu vết nói. Có mấy lời chỉ có thể điểm đến là dừng, không thể nói quá rõ, đây là kinh nghiệm bất thành văn trên quan trường. Trọng Hải hẳn là minh bạch ý tứ của Đinh Trường Sinh, hắn đã nói ra phân thượng, Trọng Hải nếu muốn ủng hộ Đinh Trường Sinh, thì lúc La Bàn Hạ đưa ra người chọn lựa làm phó cục trưởng, thì Trọng Hải đồng ý là được, thế nhưng nếu như Đinh Trường Sinh không bắt chuyện nói ra, như vậy thì Trọng Hải rất có thể sẽ lấy nhân tuyển của mình đưa ra, ai cũng biết cục công an thành phố chính là ngự lâm quân của địa phương, ai cũng muốn nắm lấy quân quyền. – Ừ, tôi đã biết… còn vấn đề bên khu đang phát triển, cậu chỉ định cho tôi một người, chuyên môn chịu trách nhiệm cùng tôi kết nối về vấn đề chỉnh đốn tác phong cán bộ nhé… – Vâng… cảm ơn lãnh đạo đã tạo cho chúng ta cơ hội này, chúng ta nhất định đem nơi này làm thí điểm thật tốt, đem cán bộ khu đang phát triển qua đợt chỉnh đốn tác phong này nâng lên một tầm mới… Đinh Trường Sinh đã minh bạch Trọng Hải nói cái gọi là đã biết, xem ra là đã đồng ý, vậy thì công tác của mình cũng đã làm xong. Đinh Trường Sinh ra cửa, lên xe nhìn điện thoại, Trần Đông đã đem địa chỉ phát đã đến điện thoại di động của hắn, làm cho hắn không nghĩ tới chính là khi đến trà lâu theo ước định, chủ nhiệm văn phòng Giang Thiên Hà viện kiểm sát cũng có mặt ở đây, làm cho Đinh Trường Sinh giật mình, hồ ly tinh này còn thỉnh thoảng tiếp tục khêu gợi hắn, xem ra sau này phải cẩn thận một chút. – Trần kiểm, đây là ý gì a, ngay cả Giang chủ nhiệm cũng đến, vậy mặt mũi này của tôi cũng không nhỏ a. Đinh Trường Sinh nói đùa. – Sao? Có phải là ngại An Lôi tới đây phải không? Giang Thiên Hà không đợi Trần Đông nói chuyện, cười mỉm hỏi. Điều này làm cho Đinh Trường Sinh quả thực không tốt tiếp lời, người đàn bà này quả thực là thật lợi hại, thoáng cái đã đem lời nói tới điểm mấu chốt, làm cho Đinh Trường Sinh cũng không biết làm như thế nào nói tiếp. An Lôi vì muốn thoát khỏi sự quấy rối của Trần Đông, gián tiếp đem chuyện quan hệ của nàng cùng Đinh Trường Sinh tiết lộ ra ngoài, quả nhiên sau đó, Trần Đông không quấy rối đối với An Lôi nữa, thế nhưng trong nội tâm của hắn càng thêm hận Đinh Trường Sinh, nếu không phải lần này La Bàn Hạ đưa ra một nan đề lớn như vậy, thì Trần Đông cũng không có ý định gặp mặt Đinh Trường Sinh đấy. – Ngồi, huynh đệ chúng ta thế đã lâu không gặp. Trần Đông thay Đinh Trường Sinh châm một chén trà, nói ra. – Chủ yếu là thấy anh dạo này bận quá, tôi không dám quấy rầy công tác của anh a. Đinh Trường Sinh ôn hòa nói. – Nói bậy, tôi có bận cái gì đâu, chỉ có cậu mới là bận đấy, hiện tại là phụ tá của chủ tịch thành phố, nên đã quên đàm tụi tôi rồi… Trần Đông cũng không phải là cái loại lương thiện, ngươi tới ta đi lẫn nhau lấy lòng lấy. – Tốt rồi, hai người đừng thổi phồng nhau nữa, tôi thấy mình ê răng rồi đây. Giang Thiên Hà theo trong tay Trần Đông tiếp nhận ấm trà, tạm thời hành động như là một người đang dùng nghệ thuật pha trà vậy… Trần Đông cùng Đinh Trường Sinh nhìn nhau cười cười… – Trường Sinh, tôi đang gặp phiền toái, lần này cậu cần phải giúp đỡ, cho tôi một ý kiến đấy. Trần Đông nói ra. Đinh Trường Sinh gật đầu, không nói chuyện, nhưng mà ngẩng đầu nhìn Trần Đông, ý bảo hắn nói tiếp. – Lần này La bí thư muốn bắt viện kiểm sát làm bia đỡ đạn rồi, bảo phải tra bản án của Quan Nhất Sơn, đây không phải là đem tôi phóng tới trên lửa nướng sao, cậu cùng với La bí thư một chỗ, có thể giúp đỡ tôi nói giùm một tiếng, vụ án này tạm thời chậm rãi một chút… Trần Đông nói thẳng. Trần Đông phải thừa nhận, nhãn lực của mình đúng là có vấn đề, trước đó Thạch Ái Quốc rời đi, trên thành phố thịnh truyền Đinh Trường Sinh rất có thể cùng đi theo, nhưng mà cuối cùng thì Đinh Trường Sinh giữ lại. Rồi sau đó, trên thành phố lại thịnh truyền Đinh Trường Sinh cùng La Bàn Hạ bất hòa, mâu thuẫn rất kịch liệt, bước tiếp theo của Đinh Trường Sinh nhất định là phải chạy ra khỏi Hồ Châu đấy, thế nhưng là Đinh Trường Sinh lại không có chạy… Chuyện kế tiếp liền lại càng kỳ lạ đặc biệt hơn, Đinh Trường Sinh rõ ràng theo đuổi tên liều mạng Đàm Quốc Khánh, từ trong tay của hắn cứu ra con gái của La Bàn Hạ mang về, điều này làm cho Trần Đông không thể không lần nữa há to miệng… Vì vậy, khi hắn vô tình gặp được Đinh Trường Sinh tại thành ủy, thì linh cơ khẽ động, nghĩ đến cách nhờ Đinh Trường Sinh hòa giải La Bàn Hạ, để nhìn xem bản án Quan Nhất Sơn có thể kéo dài được hay không, ít nhất cũng phải chờ đến khi Uông Minh Hạo rời khỏi Hồ Châu, đây mới là mục đích chủ yếu hắn tìm đến Đinh Trường Sinh. Đinh Trường Sinh nghe được Trần Đông nói như vậy, cũng sửng sốt một chút, xem ra suy đoán của mình không sai biệt lắm, quả nhiên là muốn lợi dụng viện kiểm sát làm việc này, chỉ là không nghĩ tới, La Bàn Hạ lại có quyết đoán đem mũi nhọn đầu tiên nhắm ngay con rể của Uông Minh Hạo, đây là muốn giết một người để răn trăm người sao? – Trần kiểm, anh nói là đây là ý tứ của La bí thư? Đinh Trường Sinh tiến thêm một bước xác định hỏi. … Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 9 tại nguồn – Ừ… lúc tôi tại thành ủy ủy gặp cậu, đó là lúc vừa từ trong văn phòng La bí thư đi ra, ông ấy đưa ra vấn đề khó khăn như thế này, thật đúng là tôi không biết nên làm sao bây giờ rồi. Trần Đông trên mặt lộ ra vẻ khó xử. Đinh Trường Sinh nhìn thoáng qua Giang Thiên Hà đang làm như không chú tâm nghe đến, thật sự là đoán không ra Trần Đông trong lời nói rút cuộc là có bao nhiêu là thật, có bao nhiêu là giả, bởi lẽ ra loại chuyện như thế này, ít một người biết rõ thì tốt được một người, thế nhưng Trần Đông lại gọi Giang Thiên Hà tới, điều này không phù hợp với quy củ quan trường a. Đinh Trường Sinh đang suy nghĩ nên nói như thế nào, nhưng Trần Đông tựa như nóng lòng đợi không kịp, thấy Đinh Trường Sinh không nói lời nào, thì tưởng rằng mình nói chưa có rõ ràng, còn nói thêm – Trường Sinh, chắc cậu không biết, mặc dù Quan Nhất Sơn chỉ là tiểu nhân vật, nhưng mà những người hắn kết giao đều không đơn giản, tôi lo lắng hắn nếu bị bắt, sẽ khai ra lung tung những người liên quan đến vụ án, thật sự không biết tên này đến cùng sẽ đem người nào túm vào cùng đây, vạn nhất xảy ra như vậy, thì quan trường Hồ Châu sẽ thần hồn nát tính, vậy thì làm sao kết thúc đây? Trần Đông câu nói có hàm ý khác, thoạt nhìn những sự tình này cùng Đinh Trường Sinh không có quan hệ gì, nhưng mà Đinh Trường Sinh nghe xong ý của hắn, vậy là rất rõ ràng rồi, tuy rằng Đinh Trường Sinh đến Hồ Châu thời gian không phải rất dài, nhưng mà cũng có quan hệ một đám bằng hữu không tệ, vạn nhất Quan Nhất Sơn cắn ra trong đám người có bằng hữu của Đinh Trường Sinh, vậy đúng là chuyện này làm như thế nào kết thúc… Đinh Trường Sinh cân nhắc, Trần Đông nói thoạt nhìn là đúng lý, thế nhưng là nếu nghe cẩn thận, thì có nghĩa là Quan Nhất Sơn xem ra là động không được rồi. Đây cũng là bổn sự người, nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn, nếu như một người có thể làm được những chuyện như vậy, chỉ cần ngươi gặp chuyện không may, nhất định là có rất nhiều người bảo vệ cho ngươi, mặc dù là ngươi tiến vào nhà giam, chỉ cần không cắn ra những người này, như vậy thì những người này cũng sẽ thông qua các loại quan hệ để chiếu cố ngươi, thậm chí là không tiếc làm trái pháp luật để đem ngươi mau chóng được thả ra… – Trần kiểm, theo anh nói như vậy, xem ra là hắn thuộc gai nhím rồi, đụng vào sẽ lủng tay? Đinh Trường Sinh cười tủm tỉm uống chén trà Giang Thiên Hà mang tới, hỏi. – Cũng không phải là như vậy, chỉ là bây giờ không phải là thời điểm để bắt hắn, Uông Minh Hạo vẫn còn tại Hồ Châu, tôi chỉ sợ là bên này động đến Quan Nhất Sơn, bên kia bên Uông Minh Hạo sẽ sớm biết, huynh đệ, cậu cho rằng cái viện kiểm sát này cùng ban kỷ luật thanh tra là hai cái ngành khác nhau sao? Viện kiểm sát còn là phải đi theo ban kỷ luật thanh tra điều tra đây này, vậy cái công việc này như thế nào triển khai? Về phương diện nào đó mà nói, Trần Đông nói không sai, Đinh Trường Sinh cũng thừa nhận mạo hiểm rất lớn, như vậy sự tình đằng sau đích xác là rất khó kết thúc. Thế nhưng Trần Đông nhờ mình đi thuyết phục La Bàn Hạ, đây là điều không thể nào, Đinh Trường Sinh đã từng đối với Uông Minh Hạo hận thấu xương, La Bàn Hạ khó khăn lắm quyết định chỉnh đốn Quan Nhất Sơn, mình bây giờ lại đi tưới nước dập tắt lửa, làm sao có thể đây? – Trần kiểm, hãy nghe tôi nói một câu cái đã… Đinh Trường Sinh nói ra. – Cứ nói… Trần Đông nhìn qua Đinh Trường Sinh giờ đã chịu nói chuyện, trong lòng mừng rỡ thêm vài phần, tiểu tử này luôn luôn có nhiều ý đồ xấu, từ lần đầu tiên tại cục tài chính hợp tác, hắn liền đã nhìn ra, chỉ là hắn không nghĩ tới Đinh Trường Sinh chẳng những là có nhiều ý đồ xấu, hơn nữa phương hướng chính trị nắm chắc cũng rất tốt, dĩ nhiên đây là điều vượt ra khỏi rất nhiều người dự đoán, mỗi lần nhìn hắn thấy rõ là xui xẻo, cuối cùng rồi cũng biến nguy thành an. – Trần kiểm, vừa rồi anh cũng nói, bây giờ không phải là thời điểm, mấu chốt là do Uông Minh Hạo vẫn còn tại Hồ Châu, nên bất tiện hành động, Uông Minh Hạo lại là bí thư ban kỷ luật thanh tra, nên rất nhiều người kiêng kị, kỳ thật, ông ta không kiêng kị anh sao? Tôi nói đây là một cơ hội ngàn năm một thuở, bây giờ nhìn qua thì thấy trong chuyện này Quan Nhất Sơn cùng Uông Minh Hạo không có gì quan hệ, nhưng mà có phải là thật không có liên quan hay không thì ai mà biết được… Trần Đông sững sờ, nghe Đinh Trường Sinh nói nhiều như vậy, cũng không có hiểu Đinh Trường Sinh đến cùng muốn nói cái gì, chuyện này nhìn xem không giống là đang nghĩ kế cho mình a… Bưng cho Đinh Trường Sinh một chén trà, ý bảo hắn Đinh Trường Sinh tiếp. – Ài, Trần kiểm, anh làm sao lại không rõ đây La bí thư tin tưởng anh, đem chuyện trọng yếu như vậy giao cho anh làm, bây giờ nếu anh còn do dự, chỉ sợ sau này chuyện của anh, thì La bí thư cũng sẽ do dự. Đinh Trường Sinh nói ra. – Sau này chuyện của tôi? Trần Đông thoáng cái không có hiểu được, hỏi. – Đúng vậy a, theo tôi được biết, tỉnh kỷ ủy Lý bí thư đã từng đến Hồ Châu một mình gặp Uông Minh Hạo, chính là nói về chuyện của Quan Nhất Sơn, đoạn thời gian trước không phải là xôn xao chuyện Uông Minh Hạo Ly rời khỏi Hồ Châu để tránh đầu gió hay sao? Nhưng mà lão già đó chẳng những không nghe, mà còn mặt dày mày dạn không chịu rời đi, anh nói thử xem, như vậy thì tỉnh kỷ ủy mặt mũi còn để nơi nào? Đinh Trường Sinh nhìn thoáng qua vẻ mặt ngơ ngác của Trần Đông, tiếp tục nói – Rất rõ ràng, tỉnh kỷ ủy đối với Uông Minh Hạo đã rất bất mãn, nếu là có người đem vụ án này điều tra ra rõ ràng, tỉnh kỷ ủy cũng không phải là mù lòa, cho đến lúc đó, khoan hãy nói Uông Minh Hạo có vấn đề, chính là cho dù không có vấn đề, ông ta cũng không thể nào ở lại Hồ Châu thêm được nữa, mà vị trí của ông ta chính là thường ủy thành ủy… Đinh Trường Sinh nói đến đây thì không nói thêm gì đi nữa, Trần Đông lông mày chậm rãi giản ra, còn khuôn mặt Giang Thiên Hà lông thì phát sáng lên, nếu như Trần Đông có thể nhảy lên trở thành thường ủy thành ủy, thì đâu cần phải làm kiểm sát trưởng khô khốc này chi nữa, đây là chuyện tốt, nghĩ tới đây, ánh mắt lóe sáng nhìn xem Đinh Trường Sinh, tiểu tử này đầu óc thật là tốt sử dụng, sự tình sâu xa như vậy mà cũng có thể nhìn ra được. Thật ra đây là một cái ngôn ngữ cạm bẫy, cái này chẳng khác nào là mua xổ số, ai cũng muốn mình trúng thưởng, nhưng mà rồi hết thảy sau mới phát hiện, chỉ là xổ xố, không nhất định là ai sẽ trúng đấy… Đạo lý là giống nhau, Trần Đông khả năng bởi vì điều tra vụ án này mà khiến cho phía trên chú ý, nhưng Uông Minh Hạo có buộc phải đi hay không, thì rất khó nói, Trần Đông có nhất định sẽ tiếp nhận vị trí của Uông Minh Hạo hay không, lại càng khó nói hơn. Rất rõ ràng, Trần Đông nếu như nghe theo La Bàn Hạ an bài, chủ trương gắng sức thực hiện điều tra bản án Quan Nhất Sơn, nếu như tra ra, thì khẳng định, điều này có nghĩa là Trần Đông sẽ đắc tội với nhiều người, đến lúc đó thì Trần Đông chỉ có thể là lựa chọn là cùng đứng chung một chỗ với La Bàn Hạ, La Bàn Hạ cũng sẽ tận lực đề cử Trần Đông tiếp nhận vị trí của Uông Minh Hạo đảm nhiệm làm bí thư thành kỷ ủy với điều kiện là thuận lợi không có ai chen vào… Vào truyen hentai để đọc truyện hentai Tiếng Việt tại mới nhất Vào Hentai Manhwa để đọc truyện Manhwa 18+ Tiếng Việt tại mới nhất
Chương 2 – Phần 3 Đinh Nhị Cẩu tưởng tượng cảnh đẹp dưới cái váy ôm sát của Dương Xảo Ngọc, cái loại chờ đợi mong muốn khiến cho Đinh Nhị Cẩu giống như là một gã đàn ông trẻ tuổi lần đầu tiên chưa hiểu gì về chuyện trai gái, đang hồi hộp chờ mong nhìn thấy cái âm hộ của người tình nhân trong mộng vậy, tim hắn cứ đập bịch bịch loạn lên. Khí trời gần Tết hơi se lạnh, Dương Xảo Ngọc ăn mặc có vẻ đơn sơ, nhưng khi lúc đến sườn núi, sau lưng của Dương Xảo Ngọc vẫn đầy mồ hôi chảy ra làm ướt trên cái áo, dính vào sau lưng của cô, phía sau Đinh Nhị Cẩu nhìn xuyên thấu qua lớp vải của cái áo cánh dơi từ lưng Dương Xảo Ngọc, có thể thấy rõ ràng người đàn bà xinh đẹp da thịt bóng loáng như ngọc đang như khoe ra hình dáng đường viền của cái nịt áo. Nhưng rồi thời gian qua nhanh, công việc lấy mẫu đất đã xong, Đinh Nhị Cẩu thở dài luyến tiếc thi gom mọi thứ chuẩn bị ra về mà không còn có thêm bất cứ một cơ hội nào cả. Khi đến lưng chừng sườn núi, Dương Xảo Ngọc đi chậm lại phía sau Đinh Nhị Cẩu vài bước, thấy vậy nên hắn nói – Cô Dương, nếu mỏi mệt hay là ngồi nghỉ ngơi một chút đi. Hiển nhiên vừa đi một đoạn dài trong đường núi, một người đàn bà thường xuyên sinh hoạt ở thành phố như Dương Xảo Ngọc làm sao chịu nổi. – Ừ… cũng được, chân tôi hơi mỏi. Sau khi kiếm gốc cây ngồi xuống tựa lưng, Dương Xảo Ngọc đem giày của mình cởi ra, vừa khẽ cau mày, vừa nhẹ nhàng dùng tay xoa bóp gót ngọc của mình, nhưng cô lại không có chú ý tới ánh mắt của Đinh Nhị Cẩu đang nóng rực cơ hồ muốn đốt cháy chính mình vậy, Dương Xảo Ngọc dáng người cao ráo, với một đôi chân trong suốt nhỏ nhắn gọn gàng, thoạt nhìn đặc biệt đẹp mắt, xinh đẹp thục phụ trên chân ngọc đang mang một đôi vớ chân màu da người dài quá mắt cá, dưới ánh mặt trời chiếu rọi xuống, mu bàn chân hiện lên rỏ ràng, đôi vớ màu da bao bọc trên chân bị mồ hôi làm ướt thoang thoảng bay lên một mùi nhàn nhạt hơi chua chua… Âm thầm nuốt nước miếng một cái, Đinh Nhị Cẩu đi tới bên cạnh Dương Xảo Ngọc, ngồi chồm hổm xuống, nhìn người đàn bà xinh đẹp đang nhễ nhãi mồ hôi, nhẹ giọng nói – Cô Dương chắc mỏi chân lắm hả, để tôi giúp cô xoa bóp nhé! Dương Xảo Ngọc nghe được Đinh Nhị Cẩu vừa nói như vậy, không khỏi mở to đôi mắt nhạc nhiên nhìn, yên lặng không nói gì. Được Dương Xảo Ngọc ngầm đồng ý, Đinh Nhị Cẩu trong lòng vui lên, cầm gót chân Dương Xảo Ngọc lên, ở trong tay nhẹ nhàng xoa bóp, trong khoảng cách gần như vậy thưởng thức được cặp đùi Dương Xảo Ngọc, mu bàn chân cũng tuyệt đẹp, xuyên thấu qua chiếc tất chân trong suốt, Đinh Nhị Cẩu có thể dễ dàng nhìn thấy lưng mu bàn chân những đường gân mạch máu li ti. Từ trong thân thể Dương Xảo Ngọc phát ra mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể cùng với mùi chua chua mồ hôi trên bàn chân phát ra thành một hương vị ở chung trộn lẫn với nhau hơi khó chịu, nhưng lại thật là kích thích sự ham muốn của Đinh Nhị Cẩu… Trong lúc bất chợt, Đinh Nhị Cẩu nhớ đến được một việc, vừa mới ở dưới thúng lũng, hai bên mông thịt Dương Xảo Ngọc rất tròn ngạo nghễ ưỡn lên qua cái váy bó sát người, nhưng bằng phẳng làn vải đến nỗi ngay cả dấu vết đường viền tam giác của cái quần lót cũng không nhìn ra được, mà mình cũng vẫn muốn tìm cách muốn nhìn thử xem Dương Xảo Ngọc đến tột cùng có mặc hay không quần lót. Hiện tại Dương Xảo Ngọc đang ngồi ở trước mặt của mình,hai đầu gối chân co lên, dưới gấu váy co lại hơi xốc cao, mà đôi chân ngọc của cô thì mình đang nắm ở trong tay, hai cái đùi của Dương Xảo Ngọc ở bên trong cái váy xanh biếc, lúc đó nhất định sẽ hình thành một cái khe hở, cứ như vậy, mình sẽ có thể nhìn xuyến đến từ chính giữa cái khe hở, xem bên trong Dương Xảo Ngọc lúc đó đến tột cùng có hay không mặc lót, nghĩ tới những điều này, Đinh Nhị Cẩu có chút miệng nóng lưỡi khô lên. – Cô Dương, nếu thấy tôi xoa bóp hơi mạnh tay thì nói cho tôi biết nhé. Không biết như thế nào mà đôi bàn tay Đinh Nhị Cẩu tựa hồ có ma lực, trên bắp vế chân của mình cùng với mắt cá chân nhẹ nhàng vỗ vê, ôn nhu cực kỳ, bàn tay hắn tiếp xúc vào mỗi một tấc da thịt, tại nơi đó tựa hồ nóng lên, một dạng nhàn nhạt ê ẩm hơi ngứa cuộn sóng nhẹ nhàng nhộn nhạo lan tỏa ra, từng chút một như sợi dây mỏng rót vào cốt tủy, cực kỳ thoải mái làm cho Dương Xảo Ngọc giật mình, hai tay Đinh Nhị Cẩu dịu dàng trên bàn chân cô nhẹ nhàng nhu vê, cũng không vượt qua đầu gối, Dương Xảo Ngọc cả người từng chút buông lỏng ra, cô an tâm khép đôi mắt lại tận hưởng niềm vui. Hắn cứ như vậy, lẳng lặng, chậm rãi, dịu dàng mát xa lấy bên dưới cặp chân Dương Xảo Ngọc, từng chút di động, từng điểm từng điểm hướng đẩy dần lên trên đầu gối của cô. Động tác Đinh Nhị Cẩu rất chậm chạp, so với trần trụi vuốt ve cũng không có cái gì khác biệt, Dương Xảo Ngọc mũi thở đã thêm hơi gấp, cặp môi đỏ mọng bất tri bất giác cũng đã hơi mở ra, những đầu ngón tay của gã trai trẻ tinh nghịch, nhẹ nhàng thoáng cái thoáng cái khẽ chạm vào làn da non mịn của bắp đùi. Dương Xảo Ngọc như là đang trong tình huống tê dại say đắm ở bên trong cơ thể, mặc cho hắn chậm rãi thi triển thủ pháp của mình, rất nhẹ, rất chậm, rất dịu dàng, đôi bàn tay khe khẽ kéo hở ra đôi chân của Dương Xảo Ngọc vốn đang khép chặt vào cùng một chỗ như sợ sẽ làm kinh động đến cô. Nhẹ nhàng một tách ra liền hướng hai bên tách ra, lộ ra quần lót bao vây lấy nữ tính thần bí khu vực Đinh Nhị Cẩu lúc này đã nhìn thấy cái váy ôm sát người đã căng rộng ra dưới làn gấu váy, cho tới bây giờ, chính giữa của cái khe hở của cặp đùi, chính mình dễ dàng chân chính nhìn thấu xuyên qua rõ ràng phong cảnh ở nơi giữa háng của Dương Xảo Ngọc, nuốt nước miếng, Đinh Nhị Cẩu tâm trí thật là kích động vì đó đúng là cái quần lót lọt khe nhỏ bé… Lần này, không có bất kỳ ngăn trở, Đinh Nhị Cẩu đã đem phong cảnh ở giữa hai chân Dương Xảo Ngọc thu hết vào mắt rồi, ở bên trong lúc đó, một mảnh quần lót nhỏ tầm nữa bàn tay theo hình cánh quạt nằm hững hờ chỉ đủ che chắn cái khe hở chinh giữa âm hộ của cô, rất nhiêu sợi lông đen bướng bỉnh lô nhô dọc theo quần lót tự do chui ra hai bên mép ngoài, theo từng cơn gió núi nên hơi run rẩy, Đinh Nhị Cẩu dưới thân dương vật sưng trướng lên phát cơn đau nhức, hắn nhẫn nại thật là khổ cực. Gò má Dương Xảo Ngọc nóng hổi, thậm chí cô còn vô ý hơi mở rộng ra hai chân! Giờ phút này, Đinh Nhị Cẩu đôi mắt hoàn toàn tập trung ở giữa hai đùi Dương Xảo Ngọc. Từ sâu bên trong âm đạo sớm đã bởi vì đôi tay của hắn, ngọt ngào run rẩy, từ trung tâm chỗ tư mật Dương Xảo Ngọc đã bắt đầu tươm ra dịch nhờn, hai bên mép nhỏ sung huyết sưng lên hai bên làm vải vóc mỏng manh của cái quần lót nhỏ bé đang chật vật che đậy ở khe hở âm hộ, kéo căng ra thành hình dạng đôi mép nhỏ thật đẫy đà, màu mỡ, tựa hồ đang ở hướng về phía Đinh Nhị Cẩu phát ra tín hiệu không tiếng động cám dỗ, dụ dỗ thần kinh của hắn. Mặc dù có mảnh vải nhỏ của cái quần lót lọt khe che đậy, nhưng cái âm hộ của Dương Xảo Ngọc thật sự là rất mập mạp u tròn, chống đỡ đem mảnh vải quần lót nhô lên thật cao, hai mép nhỏ âm hộ tựa hồ đang ở phát ra một hấp lực vô hình, làm trung gian chính giữa mảnh vải quần lót lỏm sâu vào một chút, mắt thường cũng có thể thấy được một khe rãnh nông cạn kéo dài. Đinh Nhị Cẩu vừa tiếp tục dùng đôi tay xoa bóp tại hướng bắp đùi mé trên đầu gối của Dương Xảo Ngọc một ít, vừa mở to hai mắt len lén nhìn sang ở giữa hai chân Dương Xảo Ngọc, từ nơi cái rãnh nông ngay chính giữa âm hộ, mơ hồ có một đốm loang ẩm ướt của dịch nhờn lộ ra, Đinh Nhị Cẩu không thoát khỏi hít một hơi thật sâu ngửi lấy, một hương vị nồng tanh của dịch nhờn trộn lẫn mùi mùi mồ hôi đậm đặt với cái mùi khá khó chịu đọng lại từ âm hộ suốt mấy tiếng đồng hồ vận động dưới ánh nắng mặt trời theo từ giữa háng của Dương Xảo Ngọc, xông vào trong lỗ mũi của Đinh Nhị Cẩu, làm cho dương vật to của hắn lập tức liền trở không an phận giật nẩy lên vài cái. Cái âm hộ của Dương Xảo Ngọc bày biện ra thành hình dạng quả đào mọng nước no đủ, dưới cái quần lót trắng lọt khe bao vây bên dưới chỉ đủ che đậy cái khe hở âm hộ, tản ra hương khí thành thục khêu gợi như chờ đợi Đinh Nhị Cẩu leo lên hái trái mang xuống, nhìn trước mắt mê người cảnh đẹp, Đinh Nhị Cẩu thở hổn hển, trong lúc say mê, nhất thời quên mất hành động chính của mình là đang xoa bóp chân cho Dương Xảo Ngọc. Dương Xảo Ngọc lúc này cũng có thể rõ ràng cảm giác được, sâu trong âm đạo của mình, vách tường thịt non như đang từ từ ngọa nguậy, đè ép, mùi dịch nhờn ngây nồng lại đậm đặc hơn, lại thêm một vài giọt dịch nhờn được nặn ép chảy ra phía ngoài, vết loang ẩm ướt lớn ra thêm một ít trong cái quần lót nhỏ bé kia…. Nhưng khi ánh mắt Đinh Nhị Cẩu vẫn còn chưa kịp thỏa mãn, thì đột nhiên hai chân của Dương Xảo Ngọc chuyển động khép lại, Đinh Nhị Cẩu giật mình nhảy dựng, theo bản năng không dám có hành động xem lén nữa, mà là ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy Dương Xảo Ngọc cũng vừa mở to đôi mắt ra nhìn mình, người đàn bà thành thục dáng dấp bình thản như không có chuyện gì xảy ra, Đinh Nhị Cẩu cũng có thể hiểu được, là khi mình nhìn lén ở giữa hai chân phong cảnh vô hạn của Dương Xảo Ngọc, hành động này đã rơi vào trong tầm mắt của người thục phụ xinh đẹp, Đinh Nhị Cẩu cho dù là một tên da mặt khá dày, thì tấm mặt mo của hắn vẫn không tránh được đỏ lên vì xấu hổ. Thấy ánh mắt Đinh Nhị Cẩu lộ ra lửa nóng, bên dưới âm đạo của Dương Xảo Ngọc lại nhiu nhíu lại nặn thêm một ít dịch nhờn trào ra khỏi cửa miệng hang động, trải qua lúng túng trong chốc lát, Đinh Nhị Cẩu trong ánh mắt lộ ra vài phần cảm kích, khi thấy cô như là không hề có biểu hiện trách móc, thì Dương Xảo Ngọc nhẹ giọng nói – Cậu Đinh, cám ơn cậu, chúng ta về thôi… Sau khi về đến ủy ban thôn, Dương Xảo Ngọc gấp rút phân tích mấy mẫu đất bằng phản ứng hóa học rồi chuyển ngay thông tin có được về viện phòng thí nghiệm của viện nông nghiệp Bắc Kinh, hai ngày sau thì Triệu Phàm, một người đàn ông trung niên khá quắc thước vạm vỡ, là chồng của Dương Xảo Ngọc, cũng là một chuyên gia ở viện nông nghiệp Bắc kinh đã đến thôn Lệ Viên mang theo kết quả. – Anh Phàm, kết quả đã như thế nào rồi vậy? – Chủ nhiệm Đinh, có thể nói tầm nhìn của cậu rất chính xác, nơi này đích xác rất thích hợp gieo trồng nho để làm rượu, rất thích hợp với tốc độ sinh trưởng, cơ bản năm thứ hai có thể cho kết quả tốt, như vậy có thể mau chóng thu hồi thành phẩm. Nếu như chủ nhiệm Đinh có hứng thú, cậu trả tiền công vợ chồng tôi có thể đến giúp, vì cậu lần đầu tiên gieo trồng trên một diện tích rộng lớn sẽ rất khó, tôi tin tưởng vợ chồng tôi sẽ tự mình tới chỉ đạo gieo trồng cùng quản lý thay cậu trong thời gian đầu thì tốt hơn. – Được rồi anh Phàm, chuyện này hy vọng anh sẽ giúp đỡ, không bao lâu thời gian nữa sẽ là đầu xuân chúng ta sẽ bắt tay vào làm, đến lúc ấy nhờ vợ chồng khảo sát lại một lần nữa cho chắc, có thể được không? – Chuyện này là hiển nhiên, dù sao đây không phải chuyện đầu tư nhỏ, cẩn thận vẫn tốt hơn. Dương Xảo Ngọc nói ra. Lưu Hương Lê thì hào hứng vô cùng, vì đây là lại thêm một chuyện tốt cho dân trong thôn nếu thành công. – Tốt rồi, vậy tối nay thay mặt địa phương làm chủ, chúng tôi xin mời vợ chồng anh Triệu một buổi tiệc rượu. Đã mau đến tám giờ tối, tại phòng khách của ủy ban thôn, vì đây là chuyện làm ăn liên quan đến cá nhân của Đinh Nhị Cẩu, nên Lưu Hương Lê chờ cho mọi người trong ủy ban về hết thì mới tổ chức tiệc rượu chỉ có bốn người bọn họ. Dương Xảo Ngọc có lẽ là do nguyên nhân tâm tình thật tốt, cả khuôn mặt bừng sáng, tản ra vô cùng mị lực, cô mặc lấy một thân sườn xám màu đen thêu hoa, càng lộ ra dáng người phá lệ kiều diễm, Lưu Hương Lê thì mặc cái áo màu tím, cùng với cái váy phủ quá gối ở nhà, khóe môi nhếch lên nụ cười nhã nhặn, mang theo hương vị thục nữ mười phần, Đinh Nhị Cẩu ánh mắt nhìn chằm chằm trên bàn bày đến bốn bình rượu Ngũ Lương, một tiếng kêu thảm – Chị Lưu bộ tính liều mạng à. Lưu Hương Lê liền mỉm cười – Tửu lượng của em so với chị lớn hơn nhiều, chị còn không sợ, em thì sợ gì, hôm nay là một ngày trong đại, có vợ chồng anh Phàm cùng giúp sức cho việc gieo trồng nho thì không cần lo lắng, chúng ta không say sẽ không nghỉ. Đinh Nhị Cẩu nhếch miệng hét lên – Cái này giống Hồng Môn Yến quá, nếu uống hết bốn bình rượu này, phỏng chừng chúng ta tối nay sẽ không rời khỏi … cái phòng khách này. Lưu Hương Lê liền cười nói – Nhị Cẩu yên tâm, hôm nay cứ việc uống thoải mái đi. Nói xong cũng lôi kéo tay của Dương Xảo Ngọc, ghé vào bên lỗ tai xì xào bàn tán, Dương Xảo Ngọc vừa nghe vừa cười, gật đầu. Món ăn nấu nướng mang đến đầy đủ xong, cùng ngồi vào bàn… Lưu Hương Lê cùng vợ chồng Triệu Phàm bàn về chuyện trồng nho, thì phát hiện ra một vấn đề nên hỏi Đinh Nhị Cẩu. – Hiện giờ em là người làm việc cho chính phủ, mà đi làm như thế này là trái với quy định, coi chừng bị kỷ luật đấy. – Em đã nghĩ kỹ, em sẽ xuất tiền, để cho vợ chồng anh Triệu đến đứng tên nhận thầu, dù sao cũng một vùng đất hoang, đến lúc đó cho nhờ chị chuyển lời với ủy ban thôn, nói vợ chồng anh Triệu là quan hệ người quen của em, bọn họ sẽ nể mặt mà nhận lời. Triệu Phàm lúc này cũng bị nhiệt tình của hắn cuốn hút, cầm chén rượu đứng lên nói – Trường Sinh, chúng ta không cần nói nhiều, tất cả đều nằm ở trong rượu rồi, cạn chén rượu này, chúng ta sau này sẽ là anh em cùng nhau hợp tác vui vẻ! Vơ chồng Triệu Phàm cùng Lưu Hương Lê, Đinh Nhị Cẩu đứng lên, bốn người với bốn cái chén rượng đụng chạm vào nhau vang dội, đều tự mình uống một hơi cạn sạch. Vừa gắp lên ăn xong vài miếng đồ ăn, Dương Xảo Ngọc liền bưng cái chén đứng lên, nói – Sau này, vợ chồng chúng ta sẽ đến đây làm việc, vậy em cần phải chiếu cố chị nhiều hơn đấy! Lúc này Dương Xảo Ngọc cũng hào sảng khác thường, cầm chén rượu uống một hơi cạn sạch, Đinh Nhị Cẩu không có biện pháp, đành nói – Chị Dương uống một chén, em sẽ uống hai chén, đừng nói chiếu cố hay không chiếu cố, đều là người một nhà, không nói hai lời, em tuyệt sẽ không để cho chị Dương chịu thiệt thòi ủy khuất. Nói xong thì hắn “ực…ực” uống liền hai chén rượu. … Vào truyen hentai để đọc truyện hentai Tiếng Việt tại mới nhất Vào Hentai Manhwa để đọc truyện Manhwa 18+ Tiếng Việt tại mới nhất
truyen chinh phuc gai dep